Tôi thực sự sốc khi biết em bỏ thai, rồi chưa đầy tuần sau em đã lao vào những cuộc vui thâu đêm không chút suy nghĩ, không chút khổ tâm.
Tôi và em kết hôn đã hơn ba năm, nhưng chúng tôi vẫn chưa có con. Tôi
thì muốn con ngay vì tuổi cũng đã ngoài băm. Nhưng em thì không muốn, vì
cô ấy còn trẻ, chưa muốn vướng bận con cái, và còn đang muốn phấn đấu
lên chức trưởng phòng marketing của công ty.
Mặc dù muốn, bố mẹ giục, nhưng tôi không muốn ép buộc cô ấy trong
chuyện có con, vì nghĩ có con là một điều thiêng liêng, hạnh phúc. Nếu
đứa con sinh ra khi mẹ nó bị ép buộc chắc cũng không có gì hay. Và tôi
nghĩ, sau khi lập gia đình một thời gian, thấy bạn bè con bồng con bế
cũng sẽ thích có con.
Vợ tôi vốn là một con người sống rất phóng khoáng, giao du rộng. Cô ấy
xinh đẹp, năng động, và có gu thẩm mỹ tốt, nên chẳng có gì là lạ khi mà
có rất nhiều người theo đuổi. Trước khi lấy tôi, em cũng đã trải qua dăm
bẩy mối tình, lâu dài có, chớp nhoáng có. Khi em chấp nhận lời cầu hôn
của mình, tôi đã từng hỏi cô ấy. “Vì sao em chọn anh giữa rất nhiều
người”. Em chỉ cười rồi khẳng định tôi sẽ người tôn trọng cô ấy nhất.
Tôi nghĩ em nói thật, vì nói về sự thành công, chịu chơi hay đẹp trai gì
đó, chắc chắn tôi không bằng những ứng viên còn lại.
Sau khi lấy chồng, em có vẻ không thoải mái lắm khi phải đối diện với
cuộc sống gia đình. Chúng tôi ít khi ăn cơm nhà, trừ khi tôi là người
vào bếp. Cô ấy luôn kêu ở nhà rất chán và muốn đi chơi. Em đặc biệt
thích đi bar, đó là thói quen của cô ấy từ khi đi học ở bên nước ngoài.
Cô ấy nói, sau mỗi kỳ kiểm tra, nhóm bạn cô ấy thường rủ nhau đi bar
quậy một trận để xả stress, lâu dần thành nghiện.
Mà có lẽ cô ấy nghiện thật, ở nhà ủ rũ là thế, nhưng khi vào quán bar
thì cô ấy rạng rỡ yêu kiều, và có sức hút ghê gớm. Tôi cũng vì sức hút
ghê gớm ấy mà theo đuổi em cho bằng được, bỏ qua rất nhiều lời can ngăn
của gia đình, bè bạn. Tôi chỉ mong rước được ánh hào quang ấy về nhà cho
riêng mình. Tôi thực sự đã lầm.
Chuyện con cái lại càng tệ hơn. Sau khi đạt được mục đích trong công
việc là lên trưởng phòng, tôi nhắc nhở em chuyện con cái. Cô ấy ậm ừ cho
qua chuyện và kêu đợi vài tháng nữa, cô ấy chưa sẵn sàng. Phải đến khi
bố mẹ vợ tôi can thiệp vào, cô ấy mới chịu dừng dùng thuốc tránh thai.
![]() |
Đã gần nửa năm sau khi không dùng biện pháp tránh thai nào, chúng tôi
vẫn chưa có tin vui. Tôi giục em đi khám, cô ấy hứa sẽ thu xếp và tỏ ra
hào hứng với việc chuẩn bị có con. Tôi đã thoáng vui mừng. Chẳng ngờ, đó
lại là thời điểm tôi phát hiện ra cái sự thật cay đắng.
Đêm qua em gọi điện báo tin rằng sẽ về muộn vì phải tham dự một buổi
chiêu đãi khách cùng sếp. Nghĩ là việc công ty nên tôi không quan tâm
lắm, xem bóng đá và ngủ quên lúc nào không hay. Lúc tôi tỉnh dậy là
tiếng chuông cửa kêu inh ỏi, nhìn đồng hồ đã hai giờ sáng. Em được người
lái taxi đưa về trong trạng thái say khướt không còn biết gì. Tôi thu
dọn đồ đạc, bế cô ấy vào giường.
Lúc cất túi xách cho em, tôi thấy rơi ra một cuốn sổ nhỏ. Là sổ khám
bệnh của một phòng khám sản phụ khoa. Tôi vội vàng mở ra xem. Em đã có
thai, 5 tuần, cái thai đang phát triển bình thường, bác sĩ hẹn một tuần
sau khám lại. Tôi sung sướng định lay em dậy để hỏi cô ấy sao lại giấu
tôi tin vui như vậy. Nhưng tôi như muốn sụp đổ, khi giở sang trang bên.
Vợ tôi - cô ấy đã bỏ cái thai được vài ngày. Tôi cố đọc đi đọc lại những
dòng bác sĩ ghi trong cuốn sổ mà đầu óc như quay cuồng. Đứa con tôi
mong chờ bấy lâu.
Tôi chỉ muốn lao vào tát cho cô ấy một cái, dựng cô ấy dậy để hỏi cô
tại sao. Nhưng bất chợt trong lòng tôi nỗi cay đắng, bẽ bàng dâng đầy.
Tại tôi, tất cả là tại tôi đã quá nuông chiều em, đã quá tin tưởng cô
ấy, mặc vợ muốn làm gì thì làm. Đây là cái giá mà tôi phải trả cho sự mù
quáng của mình. Còn em, tôi còn mong chờ gì ở cô ấy, một người đàn bà
nhẫn tâm bỏ đi đứa con của mình, trong khi cả gia đình từng giờ từng
phút mong đợi cô ấy có tin vui. Người đàn bà mà bỏ con chưa được một
tuần đã lao vào những cuộc vui thâu đêm suốt sáng không chút suy nghĩ,
không chút khổ tâm. Một người đàn bà mà chỉ vì sự ham vui, ánh mắt
ngưỡng mộ của những người khác từ bỏ đi đứa con của mình.
Tôi thấy có tội với sinh linh chưa kịp hình thành. Người bố như tôi đến
giờ cũng mới biết sự có mặt của con mình và cũng chẳng làm gì để bảo vệ
được nó. Trong đêm thanh vắng, tôi gào lên, nức nở, rồi lại cười vang
như một người điên dại. Tôi có được mọi thứ, nhà cao cửa rộng, sự nghiệp
thành danh... tất cả giờ để làm gì? Tôi thành một người trắng tay, một
người đàn ông bất lực với chính vợ của mình phải không?
